watch sexy videos at nza-vids!
_HoangLe.Sextgem.com
HomeSMSGameForum
Trang chủ >
Say nắng gia sư của em trai
Hoang le Hoang le Hoàng Lệ™ (Admin) [ON]
#1 Hot Girl
vậy ha, cứ làm mai anh cho em’ ,mình hiểu rõ, em biết là mình có tình cảm đặc biệt với em, nên việc mình nói ra, vừa đùa vừa thật, chắc không quá bất ngờ đâu
- ‘ kiếp sau trọn vẹn hơn, em đi tắm đây’ , em nhắn tin thế, mình chùng hẳn, là e chưa sẵn sàng, nên mình ko gấp, mình sẽ cố gắng
….

Nhỏ H tới hơi sớm, vì mình nghĩ khả năng mình bị đánh hay trở thành đối tượng bị đánh hội đồng của 1 nhóm người nào đó khá thấp, nhưng mình cũng đã hẹn nhỏ ngay cái siêu thị dưới nhà, lúc nào cũng đông người, nên mình khá an tâm.

Mình xuống thì nhỏ đang đứng đợi ngay cửa siêu thị, mình hỏi nhỏ H là ko đi xe à? Nhỏ kêu gửi xe rồi, nhỏ H ăn mặc như mọi lần, cứ quần đùi và áo thun ôm sát. Mình ko đợi nhỏ rủ đi đâu, mình rủ nhỏ vào KFC trong siêu thị, vừa có đồ ăn, vừa an toàn,
Gọi đồ ăn xong thì cũng khoảng 6h
- ‘em muốn nói chuyện gì? Có gì muốn nói mà’, mình bắt chuyện
- ‘uhm, hihi, anh vì muốn nghe mà đi hả?’ Nhỏ H nói
- ‘ uhm, nói gì nói đi?’ Mình nói, lơ đãng
- ‘nôn nóng thế, chuyện cũng có gì đâu, em muốn gặp anh nên kiếm chuyện vậy mà’ , nhỏ H nói xong, mình khá bực, rảnh đâu mà giỡn với nhỏ
- ‘ gặp anh làm gì? Em có gì cứ nói đại đi.’ Mình nói
- ‘ thì em nhớ anh, mà anh quen con L àh’, nhỏ H bắt đầu dò hỏi.
- ‘ uhm, sao?’, mình nói, bình thường
- ‘ quen yêu đương hả?’, nhỏ H hỏi, bắt đầu thấy phiền
- ‘ không quan trọng, em có gì thì nói đi, anh về làm bài tập nữa’ , mình nói dứt khoát, biết là nên mềm mỏng, nhưng thấy phiền qua nên cứ xử xự thế, giờ nghĩ lại cũng hơi bất lịch sự.
- ‘ anh không giống xưa nữa’, mình ngạc nhiên khi nhỏ H nói câu đó với giọng buồn buồn, gì trời, làm như ngày xưa yêu nhau rồi giờ thay đổi, gì mà giống với ko giống, nghe lạ tai quá.
- ‘hả, giống gì, em cứ làm như mình yêu nhau’ ,mình vừa nói vừa cười, dù hơi bực, nhưng thôi
- ‘ thì củng gần giống vậy mà’, nhỏ H giả bộ buồn buồn, giả tạo quá, làm gì có ngày yêu đương gì giống vậy
- ‘ bớt giỡn đi em , em gặp anh nói vậy thôi hả?’ , nhỏ H đang ăn, mình mua có 1 phần cho nhỏ àh, mình đâu thik KFC.
Nhỏ ngừng ăn, nhìn mình, thật tình mình ko có cảm tình với nhỏ lắm, ngày xưa ấy, qua rồi
- ‘ em nói anh đừng sock nha’, nhỏ nói, có vẻ nghiêm túc lắm, Mình ko nói gì, chỉ gật đầu. Điều nhỏ sắp nói, kinh khủng cỡ nào, mà nhỏ H sợ mình sock, mình thoáng nghĩ thế, nhưng ko quan tâm lắm, mình nghĩ nhỏ sẽ nói xấu em gia sư, hay sự thật gì đó.
- ‘ em thấy anh tốt, nên em mới nói, chứ không em cũng ko nói làm gì’ , nhỏ H bắt đầu rào đón, mình e ngại có chuyện ko tốt
- ‘ em cứ nói đại đi, gì mà rào đón vậy?’, mình cũng hoàn toàn nghiêm túc
- ‘ con L, nó nói đem anh làm đồ chơi, đợi coi nó diễn xong, nó đá anh, nó khoe với đám bạn đó’, nhỏ H nói, nghe nghiêm trọng lắm. Mình chợt thấy nhói, hơi hoảng, mình dự tính là nhỏ sẽ nói xấu, chứ ko phải nói như thế, nên mình hơi choáng. Mình vẫn tin em gia sư, nhưng vẫn hơi sợ, hơi buồn. Lỡ đâu là thật. Mình cười, cố giả lải
- ‘ oh, thế àh, có sao đâu?” ,mình nói, tới phiên nhỏ ngạc nhiên, chắc nhỏ H nghĩ mình sẽ tức giận, rồi chửi, rồi dò hỏi gì nhiều. Mình cũng muốn lắm, bao nhiêu câu hỏi trong đầu, muốn biết lắm, nhưng mình biết, nên tìm 1 người đáng tin cậy hay mình tự trả lời những câu hỏi hơn là hỏi nhỏ H, khi mà, ý tốt trong nhỏ khi nói chuyện này, có vẻ ít hơn ý xấu
- ‘ anh bị điên àh, nghe vậy mà ko tỉnh àh? Nó còn nói, em mà nói, anh ko tin đấy’ , nhỏ nói, có lẽ thấy mình tỉnh quá, nói như tức giận, dùm mình àh?
Mình dù phần nhiều ko tin, nhưng cũng tự dưng thấy mệt mệt, giờ chẳng còn muốn canh coi xung quanh, có ai canh me để đập mình không
- ‘ nó ko tốt đâu anh, em khuyên thiệt tình, gia đình ko tốt, nó ko tốt. lằng nhằng lắm’, nhỏ H càng nói, mình càng ko tin
- ‘ sao là ko tốt? lằng nhằng là sao?’ mình hỏi, để coi nói gì nữa
- ‘ thôi, em ko tiện nói, em nói thế thôi, anh biết mà liệu, coi chừng’, nhỏ H nói, giờ thì nhỏ hoàn toàn trấn tĩnh, bình thản, cứ như kiểu an tâm vì đã đấm được mình 1 cái
- ‘ có gì nói thẳng đi, ấp a ấp úng, như người nói xạo’ mình cố tình khích nhỏ, quả là có tác dụng, nhỏ tức lên, mắt long lên, giận dữ
- ‘nói, dek nghe thì thôi, uổng công’, mình cũng mệt rồi, cũng muốn thôi nói nữa.
- ‘ uhmm, vậy về nha’, điều nhỏ H nói, mình ko tin, nhưng mình hiểu, có ảnh hưởng tới mình, có lẽ do mình ko chuẩn bị kĩ tinh thần. Mình đang định đứng lên, nhỏ H tức lắm, mình tin thế,có lẽ ko đạt được mục đích gì đó của nhỏ???
- ‘quen con đĩ mà tưởng ngon lắm’ nhỏ H nói, mình quay phắt lại, nhìn mặt nhỏ, tới phiên mình nổi điên, mình là con trai mà cũng cực kì dị ứng từ đó, rất nặng nề, nhỏ H lấy quyền gì, tư cách gì, nói em gia sư thế, em làm gì, chuyện của em, mình tức dùm em, dù đang mệt lắm.
- ‘nhìn lại mình đi rồi nói’ mình cố trấn tĩnh, không thì cho nhỏ H ăn tát, xấc xược quá
- ‘ ngon, t đập chết mẹ mày luôn’, nhỏ quay 180 độ, thay đổi kinh khủng, mình thầm mừng cho ngày xưa, ko đi tới đâu với nhỏ, mình quá ngạc nhiên, nhưng thôi, không muốn chấp, thứ con gái ấy, khó lường lắm
- ‘ em về đi’ mình nói, rồi bỏ đi, không hiểu nhỏ ngồi đó làm gì, mình đi ngay lên nhà, bị khủng bố tinh thần mệt quá, gặp nhỏ H, cũng chẳng biết thêm được gì, ngoài việc em gia sư coi mình là đồ chơi, không biết có đúng ko?? Mình vào phòng, thì em gia sư đã dạy học, mình cười với em, có lẽ hơi mệt, mình còn bệnh.

Em gia sư vẫn dạy, mình nhìn em, buồn quá, ráng ko tin, nhưng cũng thấy bị tác động, hơi hối hận khi gặp nhỏ H, ko đc gì, mình leo lên giường nằm, nhìn em gia sư, đang dạy học say mê, giá như em chỉ đơn giản như cô gái đang ngồi trước mặt mình, vui cười, và say mê với công việc, nhưng em ẩn quá nhiều điều, nhiều đến thương.

Điện thoại trong túi rung, mình lấy ra, thì là tin nhắn: ‘ nó là con đĩ, ko hơn ko kém’, của 1 số lạ nữa, ko phải số nhá máy mình, cũng không phải số nhỏ H.
Khi nhận được tin nhắn: ‘ nó là con đĩ, không hơn ko kém’, mình thấy mệt quá, chắc do còn bệnh, hay do nhỏ H đã tác động được mình. Em gia sư dạy xong, chào mình về, mình còn nằm trên giường, thật sự mệt

- ‘ uống thuốc chưa? Sao mệt mỏi vậy?’ , mình nhận được tn của em gia sư, khi em gia sư vừa bước ra ngoài, có lẽ thấy mình nằm rũ ra, nên hỏi
- ‘ anh uống rồi, mà mệt quá’, mình nói xạo, cơm còn chưa ăn nữa.
- ‘ vậy đi bác sĩ ko, nhà em hay đi ông bs kia, hay lắm.’, em nhắn tin, có vẻ nhiệt tình, quan tâm, mình lấy lại tinh thần, chẳng lẽ vì lời nói của nhỏ H, mà làm mình lung lay, nếu thế, ko xứng đáng được yêu, được bước chân vào cuộc đời em gia sư. Mình nghĩ thế, thấy tạm ổn, nên tinh thần đỡ hơn
- ‘ thôi, để anh ăn cơm, coi khỏe ko, em về chưa?’, mình hỏi
- ‘ đang ở bãi giữ xe nè, lát về nhắn tin’, em nhắn
- ‘ uhm, về cẩn thận nha’, mình nhắn

Sau khi em gia sư về thì tới nhà, em nhắn tin báo là em về rồi, sau em hỏi
- ‘ nhỏ H làm gì anh mà anh mêt thế, quá sức hả? haha’, em nhắn tin, mình mệt, chẳng muốn giỡn
- ‘ làm gì mà quá sức, anh bệnh mà, hihi’, mình mới hiểu, mình chẳng ra gì, chuyện nhỏ thế thôi, mà đã bị ảnh hưởng, sao con đường dài phía trước, với tính cách này, sao có thể cố gắng, có lẽ mình chưa quen. Mà đúng là chưa quen thật.
- ‘ uh,em đi tắm, mai em dẫn anh đi bác sĩ’, em nhắn tin, có vẻ không quan tâm việc mình với nhỏ H gặp nhau, và nói gì.
- ‘uhm, tắm cho sạch, dơ quá, haha’, mình nhắn tin, em gia sư giống như liều thuốc, chỉ cần nhìn thấy em, được gặp em, nói chuyện với em, mình thấy bao mệt mỏi tan nhanh, bao nhiêu trăn trở, uất ức tan biến
Nhưng, đó là thứ tình cảm buổi đầu, đang ngây ngất, mình tính xa tí, nếu yêu, mà mình cứ lăn tăn mãi, ko thể lâu dài, nên việc mình nên làm tìm hiểu, cho kĩ, so hiểu, để hiểu, để khi có 1 quyết định đúng đắn, mình sẽ ko bao giờ quay đầu lại vì hối hận

Mình nhớ cảnh em ngập trong làn khói, rít thuốc chuyên nghiệp…

-‘ ngủ ngon, em ngủ đây, anh đừng onl, bệnh đó, không nghe là gãy răng’, em nhắn tin, chủ động, mình
-‘ uhm, em ngủ đi, ngoan’
-‘ thế ko có gì nói àh, hic’, em nhắn tin thế, nghe nhõng nhẽo dễ thương
- ‘ ngủ đi nhok, em nói gì ko?’, mình vẫn ko thay đổi đc cách nhắn tin chán ngấy thế, dù mình cố, thì mình vẫn thấy, ngại ngại sao, chắc chưa đủ thời gian để thay đổi bản chất.
- ‘ thứ em muốn nói, chưa chắc anh muốn nghe, thứ em muốn anh hiểu, chưa chắc anh đủ can đảm,hihi, nói nhảm đó, ngủ đi,zzzzzzz’, em nhắn tin thế, có lẽ em muốn mình hiểu gì đó, mình sẽ cố gắng
- ‘ anh luốn muốn nghe, mọi thứ về em, ngủ ngon’,nói xong, mình cảm thấy phấn chấn hẳn. Em sẽ hiểu thứ mình muốn nói, mình tin thế
….
Mình suy nghĩ, là thế này

Sợ ăn dưa bở, sợ thành trò chơi, sợ bị gạt… mình có sợ, nhưng mình sợ nhiều nhất là ko gặp được em gia sư nữa

Mình thử coi, là số mệnh, là sự sắp đặt của ai đó, để mình vào hoàn cảnh này, cuộc chơi này. Âu cũng là duyên. Mình chưa đi tới đâu, trên còn đường dài đó, mình xác định, nếu sợ rắc rối, thì ngay từ đầu, dừng lại, đừng bước tới.

Nếu ngay từ giờ, mình nghi ngờ ở em gia sư 1 kế hoạch, 1 trò đùa, 1 trò lừa gạt mình, nếu có thật, mình cũng cam tâm, vì nếu dừng lại, bản thân mình mãi chẳng thế hiểu, mình đã làm gì, biết đâu sau đó mình ngàn lần hối hận… cơ hội để gặp 1 ai đó, để yêu, để thương, để cố gắng, đâu có nhiều. Bước tới, dù kết quả có xấu, thì chí ít cũng không bao giờ hối hận.

‘ em là gió, và vì là gió, nên luôn quanh anh’

Xác định: Mình chọn việc bước tiếp, mình toan hỏi em, về trò chơi nào đó, nhưng mình sợ em tổn thương, khi mình hỏi thế, nên thôi, mù quáng cũng được, điên tình cũng được, mình chấp nhận, với những cảm nhận mà mình có, tình cảm mấy ngày qua, ko quá xa xăm, ko quá lãng mạn, nhưng nó chí ít, ko giả dối. Không phải là vì em, mà mình đi tiếp, hay cao thượng, hay thương hại, tất cả là vì mình, muốn thế, ít nhất một lần được yêu.
+ em gia sư: mình tin em ko thế, chẳng đáng, em hiểu rõ, mình có cảm tình với em, và ko dại gì bày trò, em là gì, trong quá khứ, mình chưa thể trà lời. Thứ mình mong ở hiện tại, em là chính em, là con người thực của em, vậy thôi

….

Hơn 12h, mình nhận được tin nhắn,của nhỏ H
- ‘ em xin lỗi nha, nãy em bị điên’, nhỏ nhắn thế
- ‘ uhm, ko có gì, em ngủ đi, nn’, mình trả lời, nảy ý định, thêm bạn bớt thù, có gì sẽ tốt cho cả em gia sư, lẫn cho mình
- ‘ cám ơn anh, anh ngủ ngon ạh’, nhỏ H nhắn, mới vài giờ trước, nhỏ rất khác, hùng hổ và bất cần, thế mà giờ, lại nhẹ nhàng, ngoan ngoãn, mình nghĩ nhỏ H chí ít sẽ ngại, nhưng ko ngờ, nhỏ bình thường nhắn tin trở lại. Thường ng ta coi là hết, khi xảy ra chuyện như chuyện mình và nhỏ H nói chuyện hồi chiều. Phải chăng nhỏ muốn cứu vãn điều gì đó??
Ông trời,tại sao ban cho con đôi môi hé nở nụ cười…
Mà còn cho thêm đôi mắt với dòng lệ mãi rơi,
Đã ban sự chia đôi tại sao lại có khoảng thơi gian không rời…
Con tim nhuộm máu là mỗi khi bóng tối lại về…
Là những khi em lê bước chân trải những chiếc bóng dà lê thê,
Và những lúc em vật vã trong những cơn mê.
Mỗi người đều có một tình yêu đầu thật tràn trề,
Em đã yêu và coi đó như một đam mê,
Nhưng khi gió đông tràn về…
Em lại thấy mình cô quạnh trong một góc với ly café ban mê.
Ngồi một góc với những suy nghĩ chồng chất,
Suy nghĩ xem mình chỉ là một thằng hề hay chỉ là 1 con lật đật???
Thằng hề thì làm cho người ta vui và con lật đật thì cũng có cùng 1 bản chất.
Niềm vui thì thể hiện bên ngoài còn nỗi buồn thì em xin cất ở nơi sâu thẳm nhất!!!
Ngồi đó em nhìn trăng và chỉ biết căm lặng,
Trăng vẫn thế…trăng cô đơn..có thể hiểu thấu lòng taz chăng..!
Mưa mùa hạ,lòng xao xuyến anh nhớ em mưa nặng hạt,lòng đau xót anh nhớ thêm.
Giờ này em ngủ chưa, có mặc áo ấm,hay đang làm gì?
Trong căn phòng tối,gục đầu xuống gối ngồi tự kỉ hay đang suy nghĩ???
Em đã nói là sẽ ra đi thì chắc có lẽ…sẽ không quay về nữa
Và dù nước mắt có tràn mi…nhưng ko ai thấy vì em đứng trong mưa.
Anh là người đến sau vì thế anh sẽ mãi đứng sau lưng em thôi,
Người ta cứ nói…anh mặc kệ…vì anh đã biết anh yêu em rồi.
Lần đầu tiên thấy em khóc…anh như rơi vào tuyệt vọng,
Nghe anh hát em hãy hứa là sẽ vui lên biết không?
Vui lên nhé cô bé ngốc bên em mãi là cầu vồng,
Bao thời gian bên em ngắn ngủi vỏn vẹn là chờ mong.
….

Mình dậy thật sớm, hẹn đống hồ báo thứ lúc 4h sáng, chủ ý là muốn thức dậy, coi em gia sư có nhắn tin không, thì trả lời tn, và hỏi em sao thức sớm, khoảng gần 5h, thì mình nhận tin nhắn của em gia sư
- ‘ dậy đi, mau hết bệnh nha’. Đúng y như rằng, sao em lại thức vào giờ đó, làm gì mà thức sớm, rồi lát lại đi ngủ, mình hồ nghi em mới đi đâu về,
Mình ko nhắn tin lại, dù ban đầu định thế, mình sợ em nghi ngờ, vì thường giờ này mình đang ngủ, mình quyết định chạy xe tới nhà em, coi sao.

Thay quần áo, xuống lấy xe, rồi mình đi, sáng sớm, gió mát , trời còn hơi hơi tối, đã lâu thật lâu ko ra đường giờ này, ngày xưa, khi còn ở chỗ nhà cũ, còn đi tập thể dục với mấy đứa bạn, giờ thì hết rồi, toàn ngủ tới gần trưa, nếu không đi học.

Chạy độ 10p với tốc độ bình thường, mình đã tới đầu ngõ nhà em, mình không chạy vô, vì tính trường hợp, em đi đâu về thấy mình, mình nhìn vào ngõ, chẳng thấy gì, nhiều nhà còn đóng cửa, giờ này còn quá sớm, cứ đứng nhìn, căn nhà đầu ngõ đã mở cửa, người phụ nữ trung niên nhìn mình me me, chắc nghĩ mình là du côn du đảng, trộm cắp và hút chích, mình cũng cố tỏ ra bình thường, có lẽ nhìn mặt mình không đến nỗi đó, mình lại nhìn vào ngõ. Kệ người phụ nữ nhìn gì.

Nhìn mãi, chẳng thấy động tĩnh gì, mình tính chạy vô, nhưng sợ bất trắc, nên dặn lòng kiên nhẫn đứng đợi thêm 10p, nếu ko có gì, thì đi ra, đúng là trời không phụ lòng người, mình thấy em gia sư lọ mọ đi ra, em mặc quần đùi ngắn, áo thun rộng, tóc côt cao, mang dép lào, em ra ngoài, giống người tập thể dục. Mình an tâm hẳn, vậy là em dậy sớm tập thể dục, ko phải đi đâu về. Nhưng cũng hơi lạ, tính em gia sư, theo mình, có lẽ không thích tập thể dục lắm, em sẽ chọn ngủ, thay vì dậy sớm tập thế dục, nhưng thôi, thấy em ko đi đâu, là vui rồi.

Mình đứng nhìn em thêm 1 lúc, em đang nhảy dây, nhìn em khỏe khoắn lắm, lòng mình thấy thanh thản, khỏe theo. Mình quay xe, ra về. Hôm nay thấy trời rất đẹp, hay mình vui và thấy thế?
- ‘ anh mới ngủ dậy nè, hn anh dậy sớm nha’, mình nhắn tin cho em gia sư, ngay khi vừa vào tới phòng, tâm trạng vui vui.
- ‘ uhm, ngoan dữ bay, anh đỡ mệt chưa?’, em nhắn tin liền
- ‘rồi, anh khỏe rồi, em ăn sáng chưa, anh qua chở em đi ăn nha?’, mình nói, công nhận, tự dưng thấy khỏe thật.
- ‘ uhm, qua đi, nhanh nha, em sắp đói chết’ mới về, chưa kịp thay đồ, mình lại xuống lấy xe, đi tiếp, mình ko mệt,thấy vui lắm. Lại sắp được gặp em. Mình tới nơi, thì em đã đừng đầu hẻm, mình thấy em từ xa, em cầm nón bảo hiểm, đeo tui nho nhỏ, và mặc váy xòe, màu xanh lơ lơ, nhìn em rất đáng yêu.
- ‘ hn đẹp zữ ta?’, mình nói
- ‘ em ko đẹp, ai mà đẹp, haha’, em lại cười,tan trong nắng.
- ‘em muốn ăn gì?’, mình hỏi, em đã ngồi sau lưng mình,
- ‘ giống hẹn hò quá ha’, em nói thế, bấc giác mình thấy vui,
- ‘ hay mình hẹn hò thiệt đi’ , mình nói, cũng thấy ngại
- ‘ làm gì có cửa, haha’, em nói,
- ‘ai không có cửa?’, mình nói, thoải mái lắm
- ‘ anh chứ chẳng lẽ em, haha’, em nói, hơi khựng lại , có lẽ em muốn nói em, nhưng sợ câu chuyện trở nên buồn, nên nói mình, mình cảm nhận thế.

Em và mình ghé váo tiệm bánh đức phát, em kêu mình đợi, em vào trong, mua bánh, em rủ mình ra chỗ bờ sông ăn, đi thật xa, để ăn sáng, vào buổi sáng trời nắng tươi, mát rượi, mình thấy thoải mái lắm, cảnh ở đây xanh mát lắm, mình có cảm tưởng , em gia sư ngồi đó, cạnh mình, em gần thật gần, chỉ cần mình đưa tay, sẽ chạm được em
- ‘ em không thích cuộc sống ở trên 1 cái thuyền, trên sông, coi đó là nhà’, em nói, nhìn xa lắm, tay đang cầm chiếc bánh bông lan
- ‘ sao?’, mình hòi, chú tâm vào những thứ em nói
- ‘quanh năm là nước, sáng dậy cũng thấy nước, đi ngủ cũng thấy nước, những ngày nắng còn đỡ, ngày mưa thì mệt chết, cứ cúi rạp người, ít khi nào đứng thằng lưng, mệt mỏi lắm’, em nói, ăn rất ngon, mình ko hiểu sao em nói thế, có liên quan gì đâu, em nói như từng trải qua nhiều lắm, cái cảnh sống trên sông
- ‘ em làm gì mà rành vậy?’, mình cũng đang ăn, mình nói
- ‘ em từng sống trên đó mà’, em nói, như buột miệng, xong em trớ lại
- ‘ haha, em đùa đó, em thấy sao nói vậy’, mặt em hơi sượng, có lẽ em muốn nói gì đó, nhưng lại e dè quá, hay mình chưa đáng để tin cậy??? chắc thế.
- ‘em ngok quá’,mình vô tình nói thế, nhưng hình như em do nhìn lơ đãng, nên ko nghe thấy
- ‘ anh ghét con gái lăng nhăng ko?’ , em hỏi mình, mắt vẫn nhìn nơi xa tít kia
- ‘ sao em hỏi vậy?’, mình ko biết lúc đó nên trả lời làm sao, nên hỏi lại
- ‘ chắc là ghét chúa luôn, em cũng ghét con trai lăng nhăng lắm, 1 là của em, 2 là của người khác, em ghét chia sẻ lắm, cũng ghét giành giật nhất’, em quay sang mình nói, lấy thêm 1 cái bánh nhỏ, em cười, buồn tênh. Ở em nhiều mặt quá, mình không hiểu, nhưng chắc chắn sống trong 1 vỏ bọc nào đó, cũng rất là mệt mỏi.

Điện thoại trong túi mình rung lên, mình mở ra, là tin nhắn từ số lạ, số lạ hôm qua, nhắn tin buổi tối, cái tin nhắn, nói em gia sư là con đĩ

‘con đĩ thì sẽ chỉ là con đĩ, ko thay đổi’. Lại nữa, mình bực quá, không muốn cái tin nhắn đó quấy rối tâm trạng của mình, vào 1 buổi sáng đẹp như vậy
- ‘nhà em có mấy anh em?’, mình hỏi, muốn biết thêm gì đó, về em gia sư
- ‘có 2 chị em àh, hihi, nhà em 2 chị em, nhà anh 2 anh em, hihi’, em nói, em vẫn đang ăn, thỉnh thoảng nhấp cà phê. Lúc nãy em chọn cà phê đen, cho em và cho mình.
- ‘hôm bữa đưa em về, anh ko thấy ba em?’, mình nói, vẻ hoàn toàn tự nhiên
- ‘mất rồi, còn đâu mà thấy’, em nói, giọng nghe đục đục
- ‘xin lỗi nha, anh ko biết’, mình hơi ngại, đá động tới nỗi đau đó.
- ‘ có gì đâu, bình thường mà, ko cha ko mẹ….’, em ngừng hẳn, cả nói, lẫn nhai bánh
Câu nói bỏ lửng, đủ chứng minh, người phụ nữ hôm đó, ko phải mẹ em, hay ko phải mẹ ruột em, mình lại thấy thương em. Nhưng mình hỏi tiếp, coi như mình chưa biết gì
- ‘ hôm bữa thấy mẹ em mà, sao ko cha ko mẹ?’ , mình biết, hỏi hơi tàn nhẫn, cứ đá mãi vào nỗi đau của em, nhưng mình tỏ ra bình thường, hỏi câu đó, như thắc mắc thông thường thôi, của 1 người, chưa biết gì
- ‘ em là con lượm ở cây chuối, haha’, em phá lên cười, thấy em thương lắm
- ‘ hả?’
- ‘thấy anh ngẩn ra, em nhìn buồn cười quá, để em nói’ Mình gật gật đầu, nghe em gai sư, nói
- ‘hơi lằng nhằng, em là con riêng của ba em, mẹ em mất, em về ở với ba, ba em cũng mất, em là đứa xui xẻo nhất việt nam, haha’, cười thế thôi mà mắt em nhìn buồn lắm.
- ‘ohm’, ngoài cái từ đó, mình chẳng biết nói gì, thấy nặng lòng lắm
- ‘về thôi, nói quá hồi nói nhảm’ em đòi về, đang lọ mọ mang dép vào
- ‘em nói đi, anh muốn nghe, hẹn hò mà đòi về sớm quá’, mình nói, muốn giữ em lại, ít nhất ko đẩy em vào khoảng không trống rỗng
- ‘ nói gì, thấy tội nghiệp lắm àh, thương hại àh, em ko thiếu, ko cầ
<<1 ...678910 ...13>>
Tags: , Say, nắng, gia, , của, em, trai,
up Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Say nắng gia sư của em trai
Quên anh là điều không thể
Điều giản dị của hạnh phúc
Em đứng thứ mấy trong lòng anh ?
Hợp Đồng Tình Yêu
Giới hạn nào cho tớ và cậu
Vô tâm
Số phận khắc nghiệt đối với Nó
Rơi ..
Mình...đau và nhói.....!
Phản bội
Nó Và Anh
Ký ức không thể nguôi ngoai
Hạn sử dụng của tình yêu
Em vẫn chờ ngày cưới..
Cho anh ôm em một lần..
Yêu Nhầm...
Con Đường tình yêu..
Tôi đang buồn..
Tớ sẽ dừng lại thôi...
12»
LH: Behoakute94@gmail.com
Đc: kỳ phương kỳ anh hà tĩnh
Powered by Hoangle.Sextgem.Com

U-ON C-STAT