nghĩ em nói câu gì lãng mạn, giống trong phim, ai dè em nói thế, mình đang nhìn, chằng nói gì, thì em tiếp
- cuộc sống ko giống bãi cỏ, con người cũng ko giống bò, đơn giản chỉ gặm cỏ. Mình ngớ ra, em nói gì mà mơ hồ thế, chẳng biết nên nói gì, thế là cũng im lặng
- kể chuyện người yêu cùa anh em nghe coi. Em vội quay sang mình, phá tan cái không khi ban nãy
- anh làm gì có người yêu, ế mà em. Mình noi
- thì người yêu cũ. Em có vẻ, rất muốn nghe
- ko có gì sâu đậm lắm, quen hồi cấp 3, quen 2 tháng chia tay àh, mình nói
- ohm, có kỉ niệm gì vui ko, kể em nghe, em muốn nghe, ánh mắt em mè nheo.
- Ko có em, em kể người yêu em đi ,Lúc đó mình chằng nghĩ ra được gì,
- Người yêu em àh, hay người em yêu?. Em hỏi, lơ đễnh
- Cả 2, Mình nói
- Người yêu em hả? để em nhớ nha, em nháy mắt, rồi nói
- Người nói yêu em thì nhiều, nhưng có 1 người em thấy là yêu em thiệt
- Em có yêu người đó ko. Tự dưng mình thấy nhoi nhói
- Có, yêu nhiều lắm, nhưng tan tành mây khói rồi, mắt em nhìn xa xăm, như có sương mù
- Sao thế? Mình hoàn toàn ko dám tin, có ngày em nói những chuyện đó với mình, mình tràn trề hi vọng, em và mình gần nhau hơn
- Em biết yêu sớm lắm, lớp 10 là đã biết yêu, người đó lớn hơn em 6t, chững chạc và đáng tin, anh hiểu cái cảm giác, coi 1 người là bầu trời, là ko khí không? Em nói với mình, mình biết đó ko phải là câu hỏi để trả lời, mình im lặng
- Em coi người đó là bầu trời, là ko khí, là cuộc sống của em, em mơ mộng hão huyền, người ta đâu như thế, em với người ta, ko phải là người yêu, như người ta hay nói, em với người ta, là giống cái, con bò cái, haha, em cười lên, thảm thương. Em nói, từ miệng nói ra, ko phải do men bia.
Mình hoàn toàn im lắm, nuốt từng lời em nói, cũng cảm thấy xót
- haiza, em lại nói nhảm rồi, Em gia sư cầm li nước ngọt, uống
- em nói tiếp đi,anh nghe mà. Mình tự nói thế, như thằng điên
- thôi, đủ rồi, hihi, qua rồi, em ko hi vọng nữa, hi vọng vào 1 ai đó,em ko dám, hihi. Em lại biến tấu ra kiểu khác, tính cách em khó lường, giờ em ko giống nhím nữa, mà giống 1 em gái, đa sầu đa cảm. Mình và em gia sư lại im lặng. Rồi em đòi về, than buồn ngủ
Mình để em gia sư tính tiền, theo ý em, em ngồi lên xe, mình chở em về, ráng chạy thật chậm, chạy 1 đoạn, thì em nhét 1 tai nghe vào tai mình, bài hát có lời, như trong nhật kí, mình ko biết giọng ca sĩ nào, là con gái, mình chưa nghe bài này bao giờ, giọng ca sĩ hát , mình nhập tâm, ráng nghe, để ít nhất, có thể hiểu tâm trạng em.
Mình nghe có sự tiếp xúc, là em , em ngồi sau, dựa mặt vào lưng mình, mình quá bất ngờ, nhưng im lặng, lại nóng nóng, lại hồi hộp, lại run, như có điện
- cho mượn lưng xíu, nắng quá, em nói, nho nhỏ, trong tai nghe, ca sĩ vẫn hát, trời nắng tươi, mình thì như người biết yêu, thấy hạnh phúc
Chạy thêm 1 đoạn, với tốc độ chậm hết mức, mình có càm giác, em đang khóc, thấy hơi ướt, mình ko nhìn thấy, và cũng ko dám hỏi, chỉ cảm nhận, em đang rơi nước mắt, tiếng nhạc trong tai nghe được bấm to hết mức, như em cố để mình ko nghe thấy gì, nhưng cảm giác, em đang khóc, vẫn nguyên vẹn, mình xót, mình thương, ko ráng làm gì, ngồi yên hết mức
Chở em về tới trường, để em lấy xe, mình gợi ý em là đi chung về, vì nhà cũng gần gần, chắc cùng đường. Em cứ cúi mặt nhìn chân, than chân đen hết, nhưng mình biết là giả vờ, vì em khóc, và sợ mình thấy, mắt em đỏ. Em nói phải vào thư viện, kêu mình về trước, thế nên mình về luôn, biết là nên để em yên.
Minh về nhà, nhắn tin với em bình thường, em như mọi lần, nhắn đôi ba tin, than buồn ngủ, rồi thôi, mình nghỉ học anh văn, ở nhà, đơi e, nhưng em lại ko đi dạy ( tối thứ 3), mình lục lại trí nhớ, coi có làm gì sơ suất để em ko muốn đi dạy, hay em khóc, em ngại, hay em gặp chuyện gì, mình gọi cho em, thì điện thoại lại ko bắt máy, mình nhắn tin, em cũng ko trả lời, mình giống như người bị đem lên, đạp xuống, lại đem lên, ko thấy em, mình có cảm giác, hụt hẫng lắm???
p/s: sau khúc này, là tối hôm qua, mình lên update cho mấy thím, xong thì nhận được tin nhắn của em, nên mình đi gặp em
Mình nhận được nhiều thư của mấy bác, góp ý và ủng hộ, mình đã đọc hết, nhưng ko trả lời đc, v2i ko đủ post, mong các bác thông cảm
-
Mẹ mình về, báo là em gia sư hôm nay bận việc, nên không dạy, em xin nghỉ , mình lo lắng, tại hồi sớm em nhắn tin với mình, mình không thấy em nói là em nghỉ hôm nay, theo mình nhớ, thì trước đó, mọi việc đều ổn, mình nt liên tục, hỏi xem em ở đâu, rồi đang làm gì, sao lại nghỉ dạy? em ko hề trả lời, mình gọi, em cũng ko bắt máy, tâm trạng lại giống hôm qua, mới vui hồi sáng, giờ lại vậy, mình lại lo em bị gì, hôm qua chửi, có thể hôm nay bị đánh, thậm chí nặng nề hơn. Mình lại màn cũ, phóng xe tới nhà em, nhìn vào, ko thấy em , căn nhà mở cửa như hôm qua, nhưng mình ko thấy xe em. An tâm 1 chút, chí ít em ko bị đánh, ko bị chửi, nhưng lại buồn, em nghỉ dạy, đi chơi hay đi đâu, sao ko nói mình? Nhưng lại tự nói, mình có là gì đâu, mà đòi biết, đòi kiểm soát, mình chạy về nhà, onl tự kỉ, như cái hồi chưa có gặp em gia sư
Khoảng hơn 10h, thì mình nhận được tin nhắn, mình mừng húm:
“ em ở dưới nhà anh nè, xuống đi, cho 5 phút, mặc đồ, chuẩn bi, 4:59, 4:58 “ em nhắn tin thế, còn có cả đếm ngược trong tin nhắn. Mình vừa mừng, vừa giận, vừa tức, nếu ko có gì, sao mình nhắn cả đống tin, không thèm trả lời 1 chút, làm mình lo sốt vó, thay bô đồ xong, rửa cái mặt, mình xuống tới thì em la làng là mình trễ mất 1’21’’, em thản nhiên, vô tư quá, ko biết là mình đã lo lắng như thế nào
- em ko nhận đc tin nhắn àh? Mình nói
- có, hihi, em cười
- Ohm, hay, sao ko trả lời? bận thế àh? Mình nói,bực mình thật sự
- Có quan trọng gì đâu, em nói, lơ đãng.
- Uhm, ko quan trọng thôi. Em gia sư noi, có vẻ coi thường mình quá, mình ko nói nhiều, ko muốn trách, tính mình vậy, với lại, mình biết vị trí mình ở đâu
- Anh giận àh? Em ghé mặt em sát vào mặt mình, nhìn ngây ngơ, tim mình đập liên hồi, mình quay đi, nói
- Đâu, có gì mà giận, em gọi anh có gì ko?
- Anh, hết giận đi anh. Em nói, cứ cương quyết là mình giận, mà mình chỉ hơi bực
- Ko có mà. Mà có gì không ? Mình cương quyết nói thế
- Em rủ anh đi đây tí. Em nói, hơi ngập ngừng, mình cố tỏ ra, ko quan tâm lắm
- Đi đâu?, mình nói
- Đi chơi với bạn em, sn đứa bạn. Mình ngạc nhiên, thì ra em nghỉ là để đi sinh nhật, thế mà em ko nói gì, để mình rất lo lắng.
- Àh, em bận đi chơi, nên anh nhắn tin, ko trả lời . Mình nói, nghĩ tới tâm trạng lúc nãy, mình bực lắm
- Thôi, đừng giận, lát em giải thích, h đi đi anh, nhanh lên, bạn em đợi. Mình đang định nói nữa, nhưng thấy em mè nheo quá, nên thôi, mình cũng muốn đi, muốn được đặt chân vào cuộc sống của em, thử 1 lần, đây là cơ hội, mình sẽ hiểu hơn về em gia sư bí ẩn này, nhưng mình cũng ko hiểu, sao em gia sư lại rủ mình đi sinh nhật chung, sao ko phải ai khác, mà là mình, thằng anh của học trò, và mới quen, độ hơn 1 tuần àh.
Lúc này để ý, mới thấy em mặc chiếc váy đen, xòe, có 2 cái nơ, tóc thì tết cầu kì, gương mặt trang điểm nhẹ, môi vẫn đỏ, như mọi lần, bao nhiêu lần, mình gặp em, chưa khi nào là môi em ko đỏ, hôm nay trông em rất xinh, mình nhìn em kĩ, thấy em dễ thương quá, chiếc váy ngắn làm em lộ ra hình xăm, mình nhìn, lướt mắt, rồi thôi, ko dám nhìn kĩ, vì sợ em chạnh lòng gì đó, thì thương. Mình kêu em đợi, mình lấy xe, em nói em có đi xe, mình nói, đưa chìa khóa, em ngoãn ngoãn đưa, mình dắt xe em vào bãi, lấy xe mình đi
- anh hết hậu đậu rồi. Em nói về cái nón bảo hiểm, lần này mình có mang cho em,
- uh, anh mà. Mình nói. Ngồi đằng sau, do mặc đầm, nên em ngồi 1 bên, em đeo túi nho nhỏ, mình thấy em lấy điện thoại bấm bấm, em nhắn tin với ai đó. Sau đó em chỉ mình đường đi, tới chỗ đám bạn em, đó là quán karaoke HM, bước xuống xe, gửi xe, mình và em đi lên, trên lầu 2, lúc đi, em khoác tay vào tay mình, bình thản, mình thì run, sự tiếp xúc với em đều mang cho mình cảm giác gì đó, lạ lạ. Mình quyết tâm giữ bình tĩnh, để gặp bạn em, để suy xét tình hình, biết đâu, mình hiểu thêm được gì đó.
- Mượn anh làm ng yêu 1 ngày nha. Em vẫn đi bên cạnh, vẫn nháy mắt, mình nghĩ, với em, được làm người yêu của em, là vinh hạnh lớn rồi. Mình gật đầu, ko hiểu sao chọn mình,
- Sao chọn anh? Mình hỏi
- Vì anh đẹp trai. Haha. Lại cái giọng điệu ấy
Lên tới phòng karaoke, em và mình bước vào, em khoác tay mình,ra bộ thân mật lắm, đám bạn em trân trối nhìn mình, kẻ ngoại đạo, người mới đến, bạn em, ai ai cũng rất sánh đei6ụ, trong những bộ cánh đẹp. Tất cả có 4 thằng con trai, và 4 đứa con gái, Mình và em vô nữa, tổng cộng là 5 nam , 5 nữ. Mọi người ngồi xen kẽ, 4 đứa con gái kia là người yêu của 4 thằng kia. Lúc mình và em gia sư bước tới, thì đứa con gái mặc chiếc váy ngắn jean đang hát, bài gì đó, mình ko biết
Trên bàn bày nhiều đồ ăn, bia , rượu la liệt, đủ thứ. Em giới thiệu mình cho đám bạn đang nhìn mình và em gia sư
- anh T, người yêu của L
- còn đây là bạn của em,em quay qua mình giới thiệu thế. Mình nở 1 nụ cười chào đón, đám bạn em, có vẻ hơi dửng dưng.
Mình và em ngồi xuống, cái ghế gần ngay cửa, tay em vẫn quàng tay mình, giờ mình quen rồi, với càm giác đó, mình thấy, tay em, rất mềm mại,
- hôm nay sinh nhật ai thế? Mình hỏi
- nhỏ H, mịnh chợt giật mình, vì cái tên H, nhưng thở phảo nhẹ nhõm, vì nhỏ H, đâu có ở đây
- nhỏ đó đi ra đón bạn nó rồi, em đang lật lật quyển sách tìm bài hát, nói lơ đãng. Mình hoảng hồn, nhưng lại trấn an bản thân, ko thể là nhỏ H mà mấy sáng vừa rồi, nhắn tin cho mình. Có cái gì ko ổn lắm, mình thấy thế, nhưng rồi mình nói, chỉ là 1 buổi sinh nhật, vậy thôi. Lúc này em gia sư, đang bấm bài, trước đó em hỏi mình hát bài gì, mình vì đang suy nghĩ, nên nói là ko hát, em vẫn chăm chú, tìm bài hát, em bấm. Thì ra em có bấm cho mình, em chọn đại, nhưng chắc là đợi hơi lâu, tụi bạn em đang hát liên tục, đủ thể loại. Mọi người đều uống bia, mình và em cũng thế
Khoảng 15p sau, cánh cửa lại mở, mình lúc này đang tìm bài hát cùng em, do ngồi gần cửa, nên mình là người thấy cửa mở đầu tiên, mình nhìn, mọi người cũng quay sang nhìn, chỉ có em gia sư là vẫn tìm bài hát, có vẻ em thích hát lắm
Người bước vào , là thằng con trai bị em gia sư cho ăn tát, hắn ăn mặc rất sành điệu, tóc hơi dựng, hôm nay nhìn kĩ, mình thấy, hắn khá đẹp trai, nhưng mình thấy khó ưa, em gia sư cũng ngước lên nhìn, lướt qua, em gia sư có vẻ ko quan tâm lắm, em lại quàng tay em vào tay mình, hắn ta nhìn mình, lạ lẫm, có vẻ cũng như mình, hắn ta ko ưa mình, mình cũng chẳng quan tâm. Mình thấy hắn, khá là ngạc nhiên, nhưng cũng thắc mắc, sao nhỏ H nào đó chưa tới, là nhân vật chính, sinh nhật nó mà, thằng mới vào, lại ngồi cạnh em gia sư, em gia sư quay qua mình, nói
- anh , anh qua đây ngồi đi, rồi em, đứng lên, mình dịch sang, ngồi cạnh hắn ta, em gia sư thì ngồi bên trái mình, mình nghĩ, hắn ko phải người yêu của em gia sư, vì nếu là người yêu, thì sao em làm vậy, trước đám bạn.Hắn ta lúc này, có vẻ tức tối, hắn nốc bia, mình ngồi, tay em gia sư lại quàng tay mình, mình ko nghĩ mình là vật thế thân, dù tình huống có vẻ giống thế, trong bộ phim nào đó, cũng có mấy cảnh giống giống vậy.
Em và mình nói chuyện, em nói đủ thứ, rất huyên náo, rất vui vè, em uống bia, mà ít thôi, ko giống hôm kia, uống vui thôi. CÁNH CỬA LẠI MỞ, mình và em cùng nhìn, người bước vào, lại 1 chàng trai nữa, dáng người thấp, cũng ăn mặc đẹp, đi sau hắn, là nhỏ H, mình quá ngạc nhiên, nhỏ H hay nhắn tin cho mình, trời, cảnh tượng kinh khủng, ko thể trùng hợp tới mức đó, oan gia ngõ hẹp, nhỏ nhìn thấy mình ngay lập tức, hôm nay sinh nhật nhỏ àh, mình đâu biết, mình cũng đâu quan tâm, sao nhỏ quen em gia sư được, mình quá ngạc nhiên, thế là linh cảm mình ko sai. Hôm nay nhỏ mặc đầm hồng, nhìn cũng đẹp, dù mình chẳng còn tâm trí nào nữa, ko hiểu từ đây, còn bao nhiêu rắc rối mới đủ
Nhỏ H nhìn mình, cũng vô cùng ngạc nhiên, thấy mình đơ ra, nhỏ H thì nhìn mình, em gia sư vội nói
- người yêu của tao, tên T, nhỏ H quay sang em gia sư, cười, có vẻ nhỏ đã trấn tĩnh trở lại, mình đang nghĩ, nhỏ sẽ nói là có quen mình, nhưng nhỏ H vẫn im lặng, làm ra vẻ chưa có gì, mình cũng im, nhớ lại mấy bữa nhắn tin, nhỏ H nhắn tin, mình ko trả lời, nhỏ H ngồi góc kia, gần cuối phòng, chung với anh chàng thấp người mới vào. Em gia sư tay vẫn quàng tay mình, em ngồi nói chuyện với mình, mình tạm thấy ổn, chắc không có gì xảy ra. Điện thoại trong túi mình rung lên, mình lấy ra xem, là tin nhắn của nhỏ H, mình lạnh cả người, đang vân vân không biết có nên nói với em gia sư, mình quen nhỏ H từ trước không, mình định ko nói, cho ổn, nhưng sợ sau em biết, lại cho mình lừa dối, mà trái tim của em, có lẽ ko đủ để nhận lấy cái chữ lừa dối, 1 lần nào nữa
- Hèn gì nhắn tin anh ko tl nha. Nhỏ H nhắn, mình quay sang, nhỏ đang cười, mình cũng cười lại, sững người, mình cũng ko nhắn lại luôn, định bụng có gì sau này nhỏ H hỏi, mình nói, mình hết tiền điện thoại, mà thực ra, có biết nên nói gì đâu. Trong tình huống mình ko lường tới như thế
Đã tới lượt em gia sư hát, em hát bài “ lời nào cho anh, lời nào cho em” , mình cầm micro , đưa cho em, em gia sư cười, em bắt đầu hát, giọng em nghe trầm buồn, ai oán, bài hát đó, như em hát, như muốn nói gì đó, cho 1 ai đó trong quá khứ, hoàn toàn ko phải mình, anh chàng tóc dựng lại nốc bia. Hắn ta tên H.A. Mình biết đây là đi tăng 2, trước đó mọi người đã cắt bánh, đã ăn nhậu ở quán.
“Giờ đây tôi biết mình đã sai,Mình đã sai khi yêu anh yêu quá nhiều.Từng tháng năm yêu thương anh cho rất nhiềuMà trái tim anh dường như coi không có?Giờ đây tôi biết mình đã saiMình đã sai khi tin anh tin hết lòng.Tình đổi thay cho con tim đau ngỡ ngàng,Giọt dắng cay đành tự mình tôi khóc tôi!”, em hát, mọi người nghe, tự dưng im lặng, mình cũng nghe, em hát ko phải quá hay, chỉ nghe được, nhưng nghe buồn buồn, mình nghe như hút từng lời em hát. Quá khứ với em, có thể hơn cả hoài niệm, hơn cả tiếc nuối, nó là cái gì đó ám ảnh, day dứt, là vân vân, giữ nên quên mà trái tim vẫn nhớ, 1 người từng ko tốt với em . Mình nghĩ thế, nhưng cái trí tưởng tượng của mình, ko thể tưởng tượng, ko thể gom góp, để có thể hiểu, có vẻ, quá phức tạp, ko đơn giản thế.
Giữa đoạn bài hát, em đọc, kèm theo tiếng nhạc : “ em đã lãng phí hàng ngàn nụ hôn và bây giờ là những giọt nước mắt, chỉ để biết, 1 điều rằng, 1 điều rằng anh không hề yêu thương em, tháng năm đã qua, tất cả những gì em đã làm, đối với anh chẳng là gì cả, em biết, điều duy nhất bây giờ em có thể làm cho anh, là nên tránh xa anh ra, nhường lại cho anh quyền lựa chọn, 1 tình yêu mà em biết, đó không phải là em, và chưa bao giờ là em” . Mọi người im lặng, em hát, ai oán, nhập tâm, mắt em lại phủ màng sương, em hát như trách bản thân, quá ngu ngốc, vì tình yêu dành cho 1 người,quá sâu đậm, biết là nên quên, là phải quên, mà sao tim vẫn nhớ, 1 người tồi tệ. Có lẽ thế, nên mới ai oán thế, mình thương em quá, muốn ôm em vào lòng… xua tan dùm em gia sư cùa mình, đám mây đen, đang phủ trên đầu… em gia sư, lại trở nên quá đỗi mong manh
Em hát xong, vài giây im ắng, mấy đứa bạn vỗ tay, em nói trong mic: “ xin cảm ơn, xin cảm ơn, các bạn đã ủng hộ ca sĩ Linh kute” ,em cười, phá cái không khí em gây nên, em trở về cái hồn nhiên, ngây thơ của em gia sư.
Sau là tới phiên mình hát, em bấm cho mình bài Kathy, bài này đi karaoke, mình ko bao giờ hát trước đây, cũng hơi khó hát, mình hiểu em muốn mình hát, vì em muốn nghe, bài đó, lần trước, khi em say, mình đã hát, giờ cũng hát, có lẽ em khao khát cái cảm giác được an ủi như trong bài hát,
…..
Sau đó đi về, tan tiệc, ko có gì đáng kể, chỉ có việc nhỏ H, nhắn tin chúc mình ngủ ngon, mình sợ để lâu vụ nhỏ H, đêm dài lắm mộng, nên định mai nói cho em gia sư, kiếm cái hẹn luôn,
Em gia sư hôm nay tỉnh, em có uống bia, nhưng ko say, mình cũng thế, H.A thì say khướt, hắn ta uống quá nhiều trong suốt buổi, nhỏ H thì tỉnh, hay nhìn mình cười, mờ ám lắm, nhỏ H hồi đó đến giờ, theo mình biết thì có khá nhiều người thích nhỏ, khá xinh, chính mình ngày xưa cũng thích nhỏ H, nhưng do ko đi tới đâu, tình cảm cũng ko nhiều, nên thôi . Bẵng đi 1 thời gian, ko có gì, giờ lại gặp nhau trong những tình huống éo le như thế này, nhỏ H bạn em gia sư, với nhỏ H người mình từng theo, là 1, mình nằm mơ, cũng ko thể ngờ.
Em gia sư ko hiền…. nhỏ H cũng thế, mình biết như thế
XÁC ĐỊNH :
+ Mình: tình cảm: vẫn thích em gia sư rất nhiều, như bị cuốn theo em, mọi thứ thuộc về em, đều làm mình phấn khích, đều tò mò. Có nên gọi đó là yêu? Mình nghĩ đó là yêu, là muốn được chia sẻ, được yêu thương, được gặp em, mình hiểu rõ, sẽ nhiều chông gai, nhiều thứ mình chưa thể lí giải về cuộc sống của em. Dù gì mình cũng chỉ là 1 người mới, việc bước vào trái tim em, làm cho em tin, còn cả 1 đoạn đường dài, không thể biết là sẽ đi tới đâu, cứ thế mà đi. Mình ko dám tính quá xa, nhưng mẹ mình, mẹ mình phần nhiều sẽ không thích em gia sư, vì em gia sư có 1 gia đình đầy rắc rối, đó là thứ mẹ mình biết, còn những thứ, bên trong, mẹ ko biết, nếu biết, có thể phản đối kịch liệt. Mẹ mình ko phải thuộc tip quá cổ hủ, mẹ thoáng, nhưng mẹ là 1 ng mẹ việt nam, và chắc chắn, mẹ theo lối sống truyền thống nhiều hơn. Còn gia đình em gia sư, vì mình chưa thể hiểu rõ ràng về gia đình em,mình ko thể phán đoán được gì nhiều, mẹ em , chị em… đầy bí ẩn
+ em gia sư: em là người như thế nào, ra sao? Mình ko rõ, em rắc rối và phức tạp , em nhiều mặt, khi thì ngây thơ, tươi cười, khi thì lạ lẫm, u sầu, khi thì lại tinh nghịch, lúc nhõng nhẽo như mèo con, đôi khi thấy em rất gần, đôi khi em xa thật xa, đưa tay với mãi, cũng không tới, mình có cảm giác em vừa ranh mãnh, vừa tổn thương, nhiều thật nhiều, chất chồng cho trái tim bé nhỏ, sau những tổn thương, em khóa lại, bọc nhiều lớp vỏ, mình ko biết sẽ làm cách nào để bóc, và bóc đến bao giờ là đủ??? Em có cảm tình với mình ko? Nếu ko phải ảo tưởng, thì mình nghĩ là có. Cảm nhận thế thôi. Và hi vọng là đúng, em từng nói em yêu 1 người như bầu trời, coi người đó là hơi thở. Mình chỉ hi vọng, em yêu mình, ko cần là hơi thở, chỉ cần yêu mình, như cái tình yêu em nói yêu mưa. Mong thế thôi.
+ H.A : lần đầu mình gặp, chẳng tiếp xúc, nhìn từ xa, hắn ta có vẻ vui vẻ hơn , thoải mái hơn lần gặp 2, mình vẫn ko nghĩ HA là người yêu của em gia sư, đó chỉ là 1 mối quan hệ nào đó, ko phải bạn, ko phải ng yêu, lằng nhằng, người mà em gia sư nói yêu, theo mình, ko phải HA, mà là 1 người khác, có gì đó liên quan đến chị Q, HA theo mình nghĩ là bằng tuổi, hoặc nhiều lắm là hơn mình 1 tuổi, thế thì ko thê là người hơn em gia sư 6 tuổi
+ nhỏ H: oan gia ngõ hẹp, hay sự sắp đặt nào đó, nhưng để làm gì, mình có tiềm năng gì, nhà bình thường, có phải đại gia hay nhân vật gì tầm cỡ. Vô danh tiểu tốt. chính xác là ko ai đủ rảnh, với đủ lí do để kiếm chuyện hay diễn kịch với 1 thằng như mình, nên mình nghiêng về lí do trùng hợp nhiều hơn. Vấn đề là nhỏ đang mang suy nghĩ gì mà nhắn tin cho mình mãi, dù mình ko hề trả lời, ngày xưa, mình nt, thì nhỏ mới nt, ko nt, thì nhỏ làm gì có nt trướcSáng thứ 4, thức dậy, cổ họng đau rát, buốt, bệnh thật rồi, mình lấy mấy viên thuốc có sẵn ở nhà nốc vào, lại nhận được tin nhắn của nhỏ H, chúc ngày mới vui vẻ, càng làm mình quyết tâm nói cho em gia sư về việc mình có quen H, mình gọi cho em gia sư, định rủ em đi đâu đó, rồi nói, nhưng em từ chối cuộc gọi, nhắn tin lại nói là đang học, mình hẹn em chiều gặp, đi đâu đó, nhưng em nhắn tin , kêu chiều ko rảnh, có gì tối em đi dạy, nói luôn
Hôm nay em